Đóng góp ý kiến và báo lỗi phiên bản mới tại đây

public24 ngày trước

Những Nốt Nhạc Đầu Tiên

Từ cậu :

Lần đầu tiên cậu đàn , những nốt nhạc vụng về, những âm thanh mà người nghe chẳng nhận ra là gì. Bản thu âm rời rạc, chói tai cậu gửi cho tớ nghe như để khoe khoang chiến tích nho nhỏ của mình. T bật cười trước sự ngây ngô, hồn nhiên của cậu. Cậu bảo cậu phải học đàn bởi người cậu thích vừa biết đánh guitar vừa biết chơi piano. Tớ đã bật cười khi thấy cậu ,một đứa hát như đọc , tâm hồn thì cục mịch như tảng đá mà giờ tập tành học đàn ca nhạc họa. Thế giới mà trước đây cậu còn nhìn với vẻ kinh bỉ bảo lũ nhạc họa kia suốt ngày bày đặt vẻ thanh cao, lãng đãng không vướng bụi trần. Vậy mà giờ đây cậu lại chập chững bước vào. 

Và cậu học đàn, thực sự học rất mê say, mỗi tối cậu đều tập đàn, rồi gửi cho tớ nghe. Lần nào cũng là câu nói, hãy lắng nghe đoạn nhạc mà mình dành hết tâm huyết để tạo ra và chìm vào giấc ngủ. Nhưng nói thật tớ không nghe ra được gì trong đống âm thanh hỗn độn cậu gửi. Lần nào nghe xong tớ cũng gửi icon khóc mếu và xin cậu đừng hành hạ tớ nữa. 

Cuối cùng cậu cũng thành công đàn được một bản nhạc tớ tạm gọi là nghe ra tý giai điệu . Nhưng thực sự giọng hát của cậu thì tớ nghĩ nếu không muốn dọa người thì cậu đừng lên tiếng. Cậu có vẻ cũng xuôi xuôi nghe theo tớ vào bảo, đợt đi biển tới với công ty sẽ manh đàn theo và đánh bài này cho bạn ấy nghe. Tớ chỉ cười xoa đầu cậu bảo, ngốc nghếch như cậu chẳng biết có làm nên chuyện gì không, chẳng biết cậu bạn kia mắt có làm sao không mà cũng có thể có tình cảm với cậu. Cậu lườm nguýt tớ rồi lại lôi cây đàn ulkulele mà trước đến cái tên cũng bị gọi sai là ulkulete ra tập. Nhìn đáng cậu tập đàn, mái tóc ngắn xoăn xoăn ngang vai thi thoảng bị gió thổi tung, tớ bỗng nhận ra :cô gái nhỏ tớ hay chơi cùng hình như đã trưởng thành rồi

Buổi sáng, chuông điện thoại rung, hiện lên tin nhắn đến từ cậu: bạn ưi, mình đi đây, đợi tin vui 2 ngày nữa trở về ,hãy nhìn mình bằng con mắt khác nhé, lúc đấy thì đừng có mà ghen tỵ nha. Tới bật cười bởi tưởng tượng ra ngay vẻ mặt vừa tự đắc vừa cau có của cậu. Bỗng thấy trong lòng tựa như có gì vừa lướt qua. Hai ngày cậu đi chẳng một tin nhắn về cho tớ  , lên instagram vẫn thấy cậu đăng ảnh cây dừa bãi cát và hoàng hôn. Tớ thầm nghĩ ,đúng là con nhóc ham chơi, giờ này chắc tít mít bên tình yêu nên đâu nhớ gì người ở nhà nữa.

Tối muộn tớ đang nằm trên ghế thì reeng reeng, chuông cửa kêu vang vừa mở ra là cậu , đống hành lý hỗn độn cùng cậy đàn bên  cạnh. Nhưng điều ngạc nhiên hơn là cậu lao về phía tớ như cơn gió, cái dáng lùn một mẩu của cậu chỉ đứng tới ngực tớ ,rồi cậu bật khóc nước mắt ướt cả chiếc áo phông tớ măc. Hóa ra chuyến đi trong mơ của cậu chẳng được như ý , hóa ra cậu bạn ấy đã dẫn theo người yêu đi cùng chuyến du lịch. Cây đàn cậu mang đi bỗng dưng thành vật giúp cậu bạn kia và người yêu càng thêm thắm thiết. Hóa ra câu bạn kia đã chẳng biết có một người vì cậu ấy mà tập đàn đến đầu ngón tay đây vết xước. . Cậu vừa khóc vừa bảo, cậu bạn kia đã cảm ơn cậu rất nhiều vì chính những lần nói chuyện với cậu mới giúp cậu ấy tìm được tình yêu của mình. Cậu giận dỗi uất ức nói qua làn nước mắt : cậu ấy còn kể cho tớ nghe cô gái kia dễ thương nhường nào, trong sáng ra sao. Rồi kể cô ấy giỏi giang như nào, biết mấy thứ tiếng, hát hay ra sao. Mà tớ chẳng thế thốt ra một lời. Tớ biết tớ chẳng bao giờ sánh nổi với cô ấy. Tớ chỉ thấy căm ghét bản thân kém cỏi không thể trở thành người mà cậu ấy thích.

Hôm ấy cậu đã đánh đi đánh lại bản nhạc ấy cho tớ nghe. Những nốt nhạc vụng dại ngắc ngứ, chập chờn nối tiếp nhau. Miễn cưỡng cũng tạo thành một bản nhạc . Cô gái luôn vui tươi, cười rạng rỡ của tớ hôm ấy đầu tóc bù xù ,mặt mày lem luốc ngồi khóc mấy tiếng trời tớ chẳng bao giờ quên được hình ảnh ấy.

Lúc ấy tớ thực lòng muốn ôm cậu vào lòng và xoa đầu cậu an ủi, nhưng chẳng hiểu sao t lại đẩy ra và mắng cậu làm bẩn áo tớ vừa mua bằng nước mắt và nước mũi của cậu. Có lẽ ngày ấy tớ chẳng nhận ra được có sự thay đổi trong mình mà vội vàng che dấu bằng lời trách mắng cậu.

Tớ cứ hạnh phúc đi bên cậu như hai đường thẳng song song , dẫu biết chúng chẳng bao giờ cắt nhau.

Đến tớ :

“Tớ chẳng hiểu sao bọn mình có thể chơi thân được với nhau, khác biệt từ ngoại hình đến tính cách như vậy. Tớ vẫn luôn than thở sự bất công của ông trời sao mà cùng là con gái cậu có thể cao tận 174 cm, còn tớ chỉ vỏn vẹn 150 cm . Đi đâu với cậu , tớ cũng cảm giác mình luôn như nô tì theo sau nữ thần lạnh lùng bang giá là cậu. Nhưng tớ biết cậu luôn rất tình cảm và tốt bung, mọi khoảnh khắc tồi tệ của cuộc đời tớ xảy đến, luôn có cậu ở bên an ủi. Mọi quyết định tùy hứng điên rồ của tớ, cậu cũng luôn ở bên. Cậu luôn sống lý trí và có hoạch định rõ ràng , còn tớ luôn bốc đồng và chẳng suy nghĩ nhiều. Tớ biết chắc vậy nên cậu bất ngờ lắm khi thấy tớ thông báo sẽ kết hôn vào tháng 7, cái tháng nắng nóng như đổ lửa của trời Hà Nội này. Cái đứa mà ngày ngày nào còn tuyên bố nếu như sau này có lấy chồng cũng sẽ chọn mùa thu lá vàng rơi lãng mạn hay mùa xuân cây cối đâm chồi nảy lộc. Ngoài miệng tớ luôn than thở ghen tị với cậu bởi trong mắt tớ cậu thực sự là một cô gái xinh đẹp hoàn hảo, tớ vẫn thường bảo : Không biết chàng trai nào may mắn mới có được cậu đây. Đến tớ cũng ngạc nhiên khi một đứa vừa lùn vừa xấu, đầu tóc lơ thơ vài sợi cuối cùng lại đi trước cậu một bước. Nhưng cậu yên tâm, tớ nhất định sẽ sống hạnh phúc với lựa chọn của tớ, yêu cậu .”

Bức thư cậu viết tay gửi cho tớ từ hai tháng trước, dòng chữ cố nắn nót từng chữ của cậu, khiến tớ nhìn mà chỉ bật cười. Tớ vẫn nhớ giọng cậu oang oang trong điện thoại, hỏi han nhận điều bất ngờ chưa, hóa ra khi nhận được tớ bất ngờ thật. Tớ vẫn nghĩ cuối cùng rồi cũng sẽ có ngày này thôi ,nhưng chẳng ngờ nhanh đến vậy. Cậu vẫn hào hứng kể cho tớ nghe những dự định của mình và bảo trong đám cưới nhất định sẽ tung hoa cho tớ, để tớ sớm tình được tình yêu của đời mình, rồi lải nhải một tràng nào đừng kén chọn quá, nào đừng chỉ công việc suốt ngày. Những lời cậu nói y như lời mẹ tớ thường xuyên gào thét  hàng ngày.  Cậu còn bảo nhất quyết phải để tớ làm phù dâu cho cậu, cậu đành chịu thiệt thòi vì ai bảo tớ quá xinh đẹp và nổi bật như vậy.  Tớ chỉ mỉm cười và chẳng nói được gì, bỗng nhớ về buổi tối năm nào cậu thất tình khóc lóc ở bên tớ. Mối tình đầu của cậu tan vỡ, bây giờ đến lượt tớ, hóa ra đau đớn vậy, tớ tự hỏi ai sẽ ở bên mình đậy. Tớ biết sớm hay muộn chuyện này rồi cũng sẽ chấm dứt thôi. Tớ biết thời gian sẽ làm tớ ổn thôi.

Tháng bảy 7 này tớ sẽ là phù dâu xinh đẹp trong đám cưới cậu

39 người xem


Bình luận (0)